fbpx

T5, 23/07/2020 02:54

Khắc khoải mộ gió…

(Thủy sản Việt Nam) – Miền Trung mình nhiều lắm những nhọc nhằn nơi sóng gió. Có nơi nào mà những cửa biển, những cửa sông lại nhiều mộ đến thế?! Những ngôi mộ chẳng hề có chút xương tàn của con người gửi lại, cứ hắt hiu với gió của nghìn trùng khơi xa…

1. Dọc dài trên dải đất miền Trung oằn mình vì nắng rát bỏng, vì gió gọi gào, vì những cơn bão biển dập dồi sóng dữ, đâu đâu cũng thấy những ngôi mộ gió nằm im lìm như thao thiết với đại dương. Ở đó, nơi những người đi biển mãi mãi không về, nén lại trong hoang hoải cát, nắng là những ánh mắt mòn mỏi đợi trông của biết bao người. Những chiều khi mặt trời chưa kịp tắt nắng, bóng dáng những người đàn bà làng biển lại dắt díu nhau ra mong ngóng, cứ đổ liêu xiêu trên mặt cát, hay đứng yên lặng dưới những hàng dương hướng miệt mài về phía biển, đợi trông và vô vọng. Con sóng cứ ào lên bạc đầu mãi như mái tóc của bao người thiếu phụ mất chồng trong những chuyến ra khơi. Và ở đó, những đứa trẻ lớn lên với sự mặn mòi và khắc khổ của biển cả. Đã bao lần đưa tiễn người đi, rồi lặng lẽ đón những tin buồn và sắp thành hàng dài những ngôi mộ không cốt không xương, chỉ có những hình nhân bằng giấy, bằng rơm rạ thay người còn đang lưng chìm giữa biển xa.

Khắc khoải ngóng người thân phía khơi xa Ảnh: An Bình

 

2. Những căn lều xiêu vẹo nghiêng đổ sau mỗi trận bão chẳng còn có những bàn tay người chăm chút lại, cứ nghiêng dần, nghiêng dần như những mải miết triền sóng xa xăm. Ở đó có biết bao nàng Tô Thị đứng đợi dù biết rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người đi. Thương lắm mỗi mùa bão về, thuyền không kịp kiếm tìm nơi trú bão, và cứ thế những ngôi mộ gió lại nhiều thêm, nhiều thêm nữa… để rồi có ai mà không xúc động khi nghe chuyện một cô bé đã đi dọc biển tìm cha sau một chuyến ra khơi gặp bão không về?! Và bây giờ cô con gái ấy sẽ mãi mãi không bao giờ được thấy người cha của mình  nữa, bởi người cha ấy cùng những bạn thuyền vĩnh viễn nằm lại với trời nước xa xăm. Liệu còn có bao cô bé im lặng kiếm tìm người thân mình như thế nữa đây?!

 

3. Những ngư dân can trường của biết bao thế hệ đã qua đi từ ngàn xưa dẫu biết hiểm nguy luôn rình rập nơi biển khơi, có lẽ với họ vị mặn mòi của biển là một phần của máu thịt không thể cách xa, và những con sóng vỗ ầm ào nơi mạn thuyền là một phần của bao hy vọng lấp lánh. Rồi thế nên dù nhiều thế hệ đã vĩnh viễn nằm lại với đại dương nhưng người dân vẫn một lòng hướng ra ngoài biển thẳm.

 

Này em ơi lớp lớp tiền nhân

chân đất áo chàm thanh tre manh chiếu

lạy mái tranh nghèo cha già mẹ yếu

xé vạt dùng dằng vợ dại con thơ

một đi khuất sóng không về

một đi nước mắt đầm đìa

không quay nhìn lại

bảy nhánh dâu xanh hình nhân mộ gió

quê nhà hương khói

đìu hiu …

(Lời Sóng – thơ Nguyễn Đức Dũng)

 

Những ngôi mộ gió với biết bao nhiêu hình nhân thế mạng được nặn bằng đất sét, bông gòn và cây dâu để thay thế hình hài người đã nằm lại dưới lòng đại dương. Trong hàng trăm nghìn ngôi mộ không hài cốt ấy, có nhiều lắm những ngôi mộ không có cả một tấm bia khắc ghi tên tuổi. Đó là minh chứng cho những nỗi đau, mất mát của người còn sống và của cả những linh hồn đang còn phiêu dạt nơi nào đó trên vùng biển ngoài kia.

 

Mòn mỏi đợi trông…

 

4. Miền Trung mình nghèo lắm, mỗi chuyến ra khơi chỉ mong tìm luồng cá để bớt đi những cực nhọc đời thường. Nhưng giữa biển cả bao la kia có vô vàn những hiểm nguy rình rập, con người thì bé nhỏ, làm sao chống chọi lại với những cơn giận của biển khơi. Những làng chài ven biển cũng đầy khốn khó, vật lộn với biển cả trong cuộc mưu sinh. Không biết những linh hồn còn đang phiêu dạt nơi ngoài khơi xa lắc có hiểu được những người đang hướng đợi, có biết đường tìm về với làng quê xóm cũ giữa mịt mù khói sương, để những ngôi mộ gió ở quê nhà không còn trống trải…

 

5. Đừng nhiều thêm nữa những ngôi mộ gió nơi đây…

Bùi Hữu Cường

Bình luận

Chưa có bình luận

Viết bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

LIÊN HỆ
Back to top
error: Content is protected !!