Đục cơ và hoại tử cơ là hai bệnh khá phổ biến ở tôm thẻ chân trắng (TTCT). Tuy nhiên, cần phân biệt rõ hai loại bệnh này để có cách phòng, trị kịp thời và phù hợp.
Trong hoạt động nuôi tôm nói riêng cũng như thủy sản nói chung, chi phí thức ăn chiếm 80 – 85% tổng chi phí đầu tư. Mặt khác, việc cho tôm ăn thức ăn thừa cũng khiến môi trường ao nuôi bị ô nhiễm, các yếu tố thủy lý hóa biến động mạnh, mầm bệnh có cơ phát triển thành bệnh. Cho ăn đúng cách và quản lý lượng thức ăn tốt sẽ góp phần quan trọng vào thắng lợi vụ nuôi.
Ở một số vùng ven biển thường trồng rong câu chỉ vàng trong các ao đầm. Hết mùa trồng rau câu có thể thả cá rô phi để nuôi. Cách làm này tận dụng được thức ăn trong ao, giúp cải tạo ao và tăng giá trị kinh tế.
Thuốc trị bệnh cho cá nói chung và rô phi nói riêng nếu không đúng chủng loại và liều lượng thì không những không hiệu quả mà còn làm cho bệnh nặng hơn.
Một số loài thủy đặc sản nước ngọt như ba ba, lươn, cá chình… khi nuôi thường sử dụng thức ăn tươi sống. Những thức ăn này giúp thủy sản tiêu hóa tốt, nhanh lớn nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro nếu không được sơ chế cẩn thận.
Trước khi thu hoạch tôm cần chuẩn bị đủ dụng cụ và vật liệu (tấm bạt, rổ, xô nhựa, thùng cách nhiệt, nước sạch, đá sạch, giai, lưới…), tùy theo sản lượng tôm thu hoạch mà bố trí nhân lực cho hợp lý.
Tôm chết hàng loạt trên diện rộng, đòi hỏi người nuôi phải có biện pháp hạn chế dịch bệnh kịp thời, sao cho thiệt hại ở mức thấp nhất.
Bệnh phân trắng không phải là bệnh cấp tính gây chết hàng loạt, nhưng nếu không phát hiện và điều trị đúng cách sẽ làm tôm chậm lớn, ảnh hưởng đến năng suất và chất lượng tôm nuôi.
Ở nhiều nơi, người nuôi tôm đang có xu hướng chuyển từ tôm sú sang tôm thẻ chân trắng (TTCT). Có nhiều điểm khác biệt khi nuôi tôm sú và TTCT, trong đó vấn đề về ôxy là khác biệt quan trọng.
Cá nuôi lồng bè hay mắc một số bệnh do vi khuẩn và ký sinh trùng. Phòng ngừa bệnh sẽ giúp tăng hiệu quả kinh tế cho người nuôi.